Pages

Subscribe:

Tuesday, 8 December 2015

Chuyện đi gõ cửa nhà người nghiện, nhiễm HIV

Mục đích của các đội tình nguyện là để các gia đình không phải chịu sự buồn đau do có người thân bị nghiện ma túy, bị nhiễm HIV. 
 
Với 18.000 hội viên, có mặt tại 38 tỉnh, thành phố trong cả nước, các đội tình nguyện viên công tác xã hội cấp xã đã trở thành “cánh tay nối dài”, góp phần thực hiện đảm bảo trật tự an ninh xã hội ở cơ sở.

Với họ, việc “ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng” chỉ với mục đích để tất cả các gia đình không phải chịu sự buồn đau do có người thân bị nghiện ma túy, bị nhiễm HIV hay sa vào các tệ nạn xã hội khác.

Điểm tựa của người nghiện, nhiễm HIV

Trở về với cuộc sống đời thường, tái hòa nhập cộng đồng thành công sau 14 năm chìm trong ma túy, chứng kiến nhiều bạn nghiện lần lượt “ra đi”, hơn ai hết anh Hoàng Hà, ở Khu 6, thị trấn Sông Thao, huyện Cẩm Khê, tỉnh Phú Thọ hiểu rõ về tính chất nguy hiểm và cái giá quá đắt mà ma túy gây ra đối với sức khỏe, tính mạng và cả danh dự của những ai đã một thời lầm lỗi.


Trồng cây cảnh đã giúp anh Hoàng Hà tăng thu nhập ổn định cuộc sống sau cai nghiện thành công

Anh Hà kể: Do sự bồng bột của tuổi trẻ nên đã sa vào ma túy và bị vợ bỏ rơi khi con trai chưa đầy 2 tuổi, kinh tế gia đình sa sút, người thân và cộng đồng kỳ thị, xa lánh. Khi sực tỉnh cơn mê và 16 ngày đêm không ăn không ngủ được thì mọi chuyện với anh gần như đã không còn lối thoát. Vậy nhưng bước ngoặt cuộc đời anh đã được tiếp thêm sức mạnh bằng sự giúp đỡ tận tâm của các tình nguyện viên công tác xã hội cơ sở, đặc biệt là bà Mai Thị Thục - đội trưởng đội công tác xã hội tình nguyện thị trấn Sông Thao.

Trong một hoàn cảnh khác, chị Nguyễn Thị Dung, ở khu 8, thị trấn Sông Thao, huyện huyện Cẩm Khê, tỉnh Phú Thọ trải lòng: Khi sinh đứa con thứ 2, chị phát hiện mình bị nhiễm HIV từ chồng. Bàng hoàng, ngơ ngác, tưởng bác sỹ nhầm… chị đã nghĩ đến việc buông xuôi, mặc cho số phận nên 1 năm trời chị tự giam mình trong góc nhà không dám gặp ai, trong khi đứa con mới chào đời cứ dần héo mòn theo mẹ.

Nhưng đúng lúc này, các thành viên trong đội công tác xã hội tình nguyện thị trấn Sông Thao đã đến bên chị động viên, an ủi như một điểm tựa về tinh thần. Đặc biệt với một khoản hỗ trợ vốn nhỏ từ đội tình nguyện, chị Nguyễn Thị Dung đã mạnh dạn đứng ra tập hợp chị em có số phận không may mắn thành Câu lạc bộ “Nối những vòng tay” để cùng nhau làm nón tăng thêm thu nhập, ổn định cuộc sống.

Với những người làm công tác xã hội tình nguyện thì không gì ý nghĩa hơn khi được chứng kiến cuộc sống của những người đã một thời lầm lỡ trở về tái hòa nhập cộng đồng thành công.

Bà An Thị Hồng, đội trưởng đội tình nguyện xã hội phường Minh Khai, quận Hai bà Trưng, Hà Nội cho biết: Trước năm 2012, phường Minh Khai được coi là trọng điểm về ma túy với trên 100 người nghiện. Vậy nhưng, đến nay chỉ còn 36 người đang trong diện quản lý. Điều này cho thấy công sức mà các tình nguyện viên bỏ ra không vô nghĩa, những vất vả mà họ gặp phải không còn là trở ngại để họ có thể tiếp tục công việc xã hội.

Bà An Thị Hồng nói: “Nhiều người nói tôi là dở hơi. Việc này là mình nói làm sao người ta nghe được, làm theo mình và tâm sự những nỗi lo, suy nghĩ của người ta. Mình phải thực sự coi các cậu nghiện ngập ấy như con, như cháu của mình. Lúc nào cũng gần gũi, chia sẻ”.

Đội tình nguyện rất cần được quan tâm

Theo Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội, hiện cả nước có hơn 200.000 người nghiện ma túy, trong đó gần 70% sống ở cộng đồng. Ngoài ra còn một tỷ lệ không nhỏ người nhiễm HIV, người hành nghề mại dâm rất cần sự động viên, giúp đỡ của toàn xã hội…

Để giúp những mảnh đời lầm lỡ, bất hạnh vượt qua khó khăn tái hòa nhập cộng đồng, hơn 10 năm qua, 3.000 đội công tác xã hội tình nguyện, thuộc 38 tỉnh, thành phố đã được thành lập, với hơn 18.000 tình nguyện viên. Bằng tấm lòng nhân ái và sự nhiệt tình của mình, các tình nguyện viên không kể tuổi tác, giới tính… đã và đang là lực lượng không thể thiếu góp phần giúp đỡ người nhiễm HIV, người nghiện ma túy sau cai nghiện tái hòa nhập cộng đồng.


Câu lạc bộ làm nón "Nối những vòng tay" của chị Dung  ở Phú Thọ

Nhờ sự giúp đỡ của đội công tác xã hội tình nguyện, của tình nguyện viên, có rất nhiều người sau cai nghiện 5 đến 7 năm, thậm chí lâu hơn chưa tái nghiện. Nhiều người nhiễm HIV được điều trị và lạc quan hòa nhập cộng đồng. Tuy nhiên, hoạt động của đội tình nguyện còn gặp nhiều khó khăn.

Ông Lê Đức Hiền, Phó Cục trưởng Cục Phòng, chống tệ nạn xã hội, Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội cho biết: “Đội tình nguyện công tác xã hội cấp xã không có lực lượng vật chất nào cả, nhưng qua tiếp cận, cảm hóa, họ giúp đỡ được nhiều người nghiện; tiếp cận những nhóm yếu thế, những đối tượng dễ bị tổn thương để tư vấn, giúp đỡ, chuyển gửi và giúp họ tái hòa nhập cộng đồng. Tôi nghĩ thời gian tới, phụ cấp phải được nâng lên. Chương trình huấn luyện giao lưu, chia sẻ kinh nghiệm cho họ phải được quan tâm hơn; cần sự động viên khích lệ, quan tâm của các cấp, chính quyền các địa phương”.

Là thành viên của Mặt trận Tổ quốc, là cựu chiến binh, đoàn thể xã hội sinh sống trên địa bàn… hàng ngày bằng tâm huyết và tấm lòng nhân ái của mình, các tình nguyện viên công tác xã hội đã vượt qua nhiều khó khăn, trở ngại để giúp đỡ những đối tượng yếu thế hòa nhập cộng đồng.

Họ không chỉ trở thành cầu nối giữa chính quyền với nhân dân, làm mềm hóa mối quan hệ hành chính giữa chính quyền và các đối tượng vi phạm tệ nạn xã hội mà còn làm thay đổi phần nào nhận thức và sự kỳ thị của cộng đồng đối với đối tượng mại dâm và người nghiện ma túy./.

Chuyện đi gõ cửa nhà người nghiện, nhiễm HIV

Mục đích của các đội tình nguyện là để các gia đình không phải chịu sự buồn đau do có người thân bị nghiện ma túy, bị nhiễm HIV. 
 
Với 18.000 hội viên, có mặt tại 38 tỉnh, thành phố trong cả nước, các đội tình nguyện viên công tác xã hội cấp xã đã trở thành “cánh tay nối dài”, góp phần thực hiện đảm bảo trật tự an ninh xã hội ở cơ sở.

Với họ, việc “ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng” chỉ với mục đích để tất cả các gia đình không phải chịu sự buồn đau do có người thân bị nghiện ma túy, bị nhiễm HIV hay sa vào các tệ nạn xã hội khác.

Điểm tựa của người nghiện, nhiễm HIV
 
Trở về với cuộc sống đời thường, tái hòa nhập cộng đồng thành công sau 14 năm chìm trong ma túy, chứng kiến nhiều bạn nghiện lần lượt “ra đi”, hơn ai hết anh Hoàng Hà, ở Khu 6, thị trấn Sông Thao, huyện Cẩm Khê, tỉnh Phú Thọ hiểu rõ về tính chất nguy hiểm và cái giá quá đắt mà ma túy gây ra đối với sức khỏe, tính mạng và cả danh dự của những ai đã một thời lầm lỗi.


Trồng cây cảnh đã giúp anh Hoàng Hà tăng thu nhập ổn định cuộc sống sau cai nghiện thành công

Anh Hà kể: Do sự bồng bột của tuổi trẻ nên đã sa vào ma túy và bị vợ bỏ rơi khi con trai chưa đầy 2 tuổi, kinh tế gia đình sa sút, người thân và cộng đồng kỳ thị, xa lánh. Khi sực tỉnh cơn mê và 16 ngày đêm không ăn không ngủ được thì mọi chuyện với anh gần như đã không còn lối thoát. Vậy nhưng bước ngoặt cuộc đời anh đã được tiếp thêm sức mạnh bằng sự giúp đỡ tận tâm của các tình nguyện viên công tác xã hội cơ sở, đặc biệt là bà Mai Thị Thục - đội trưởng đội công tác xã hội tình nguyện thị trấn Sông Thao.

Trong một hoàn cảnh khác, chị Nguyễn Thị Dung, ở khu 8, thị trấn Sông Thao, huyện huyện Cẩm Khê, tỉnh Phú Thọ trải lòng: Khi sinh đứa con thứ 2, chị phát hiện mình bị nhiễm HIV từ chồng. Bàng hoàng, ngơ ngác, tưởng bác sỹ nhầm… chị đã nghĩ đến việc buông xuôi, mặc cho số phận nên 1 năm trời chị tự giam mình trong góc nhà không dám gặp ai, trong khi đứa con mới chào đời cứ dần héo mòn theo mẹ.

Nhưng đúng lúc này, các thành viên trong đội công tác xã hội tình nguyện thị trấn Sông Thao đã đến bên chị động viên, an ủi như một điểm tựa về tinh thần. Đặc biệt với một khoản hỗ trợ vốn nhỏ từ đội tình nguyện, chị Nguyễn Thị Dung đã mạnh dạn đứng ra tập hợp chị em có số phận không may mắn thành Câu lạc bộ “Nối những vòng tay” để cùng nhau làm nón tăng thêm thu nhập, ổn định cuộc sống.

Với những người làm công tác xã hội tình nguyện thì không gì ý nghĩa hơn khi được chứng kiến cuộc sống của những người đã một thời lầm lỡ trở về tái hòa nhập cộng đồng thành công.

Bà An Thị Hồng, đội trưởng đội tình nguyện xã hội phường Minh Khai, quận Hai bà Trưng, Hà Nội cho biết: Trước năm 2012, phường Minh Khai được coi là trọng điểm về ma túy với trên 100 người nghiện. Vậy nhưng, đến nay chỉ còn 36 người đang trong diện quản lý. Điều này cho thấy công sức mà các tình nguyện viên bỏ ra không vô nghĩa, những vất vả mà họ gặp phải không còn là trở ngại để họ có thể tiếp tục công việc xã hội.

Bà An Thị Hồng nói: “Nhiều người nói tôi là dở hơi. Việc này là mình nói làm sao người ta nghe được, làm theo mình và tâm sự những nỗi lo, suy nghĩ của người ta. Mình phải thực sự coi các cậu nghiện ngập ấy như con, như cháu của mình. Lúc nào cũng gần gũi, chia sẻ”.

Đội tình nguyện rất cần được quan tâm

Theo Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội, hiện cả nước có hơn 200.000 người nghiện ma túy, trong đó gần 70% sống ở cộng đồng. Ngoài ra còn một tỷ lệ không nhỏ người nhiễm HIV, người hành nghề mại dâm rất cần sự động viên, giúp đỡ của toàn xã hội…

Để giúp những mảnh đời lầm lỡ, bất hạnh vượt qua khó khăn tái hòa nhập cộng đồng, hơn 10 năm qua, 3.000 đội công tác xã hội tình nguyện, thuộc 38 tỉnh, thành phố đã được thành lập, với hơn 18.000 tình nguyện viên. Bằng tấm lòng nhân ái và sự nhiệt tình của mình, các tình nguyện viên không kể tuổi tác, giới tính… đã và đang là lực lượng không thể thiếu góp phần giúp đỡ người nhiễm HIV, người nghiện ma túy sau cai nghiện tái hòa nhập cộng đồng.


Câu lạc bộ làm nón "Nối những vòng tay" của chị Dung  ở Phú Thọ

Nhờ sự giúp đỡ của đội công tác xã hội tình nguyện, của tình nguyện viên, có rất nhiều người sau cai nghiện 5 đến 7 năm, thậm chí lâu hơn chưa tái nghiện. Nhiều người nhiễm HIV được điều trị và lạc quan hòa nhập cộng đồng. Tuy nhiên, hoạt động của đội tình nguyện còn gặp nhiều khó khăn.

Ông Lê Đức Hiền, Phó Cục trưởng Cục Phòng, chống tệ nạn xã hội, Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội cho biết: “Đội tình nguyện công tác xã hội cấp xã không có lực lượng vật chất nào cả, nhưng qua tiếp cận, cảm hóa, họ giúp đỡ được nhiều người nghiện; tiếp cận những nhóm yếu thế, những đối tượng dễ bị tổn thương để tư vấn, giúp đỡ, chuyển gửi và giúp họ tái hòa nhập cộng đồng. Tôi nghĩ thời gian tới, phụ cấp phải được nâng lên. Chương trình huấn luyện giao lưu, chia sẻ kinh nghiệm cho họ phải được quan tâm hơn; cần sự động viên khích lệ, quan tâm của các cấp, chính quyền các địa phương”.

Là thành viên của Mặt trận Tổ quốc, là cựu chiến binh, đoàn thể xã hội sinh sống trên địa bàn… hàng ngày bằng tâm huyết và tấm lòng nhân ái của mình, các tình nguyện viên công tác xã hội đã vượt qua nhiều khó khăn, trở ngại để giúp đỡ những đối tượng yếu thế hòa nhập cộng đồng.

Họ không chỉ trở thành cầu nối giữa chính quyền với nhân dân, làm mềm hóa mối quan hệ hành chính giữa chính quyền và các đối tượng vi phạm tệ nạn xã hội mà còn làm thay đổi phần nào nhận thức và sự kỳ thị của cộng đồng đối với đối tượng mại dâm và người nghiện ma túy./.

Những người phụ nữ bị lãng quên

Để mưu sinh, kiếm sống mà nhiều người lao động đã bị lãng quên. Họ lãng quên bởi chính công việc của họ không được chú ý, họ lãng quên bởi đa phần các bạn trẻ giành thời gian, quà cho những cô gái họ quan tâm. Nhưng ý ai biết rằng, họ cũng là phụ nữ, họ cũng cần sự quan tâm trong những ngày mà đáng lẽ họ phải được hưởng.
 
Đi khắp các tuyến phố trong Hà Nội, chúng tôi bắt gặp những hình ảnh hàng ngày làm sạch môi trường, làm sạch cho đời, những con người vì mưu sinh đi bán hang rong từng đêm, vì mưu sinh họ làm những công việc độc hại, vì mưu sinh họ phải lang thang kiếm sống không có nơi nương tựa…

Để mang lại cho những người phụ nữ đó một chút tình cảm mà mọi người lãng quên thì tối 19/10 một nhóm trẻ các bạn câu lạc bộ tiếng anh Bamboo cùng nhóm Vì cộng đồng tại Hà Nội đã dành thời gian đi tặng những bông hoa tươi thắm cho các cô, các chị.

Trao đổi với phóng viên về việc tại sao các bạn lại tặng hoa cho những người phụ nữ đó? Thì bạn Trung Kiên có chia sẻ: Thật ra, ý tưởng nhóm chỉ nghĩ trong 3 ngày. Nhóm muốn mang lại nụ cười trên gương mặt những người vệ sinh môi trường làm sạch không gian sống cho mọi người.”
Trong nhóm có một số bạn tình nguyện nước ngoài khi được hỏi bạn cảm thấy chương trình như thế nào thì bạn Lea có chia sẻ rằng bạn cảm thấy chương trình ý nghĩa và cảm thấy hạnh phúc khi nhìn thấy nụ cười nhận hoa của mọi người.

Tuy không thể tặng được hoa cho hết cho các cô, chị vệ sinh môi trường, cô bán hàng rong, những người vô gia cư nhưng có lẽ đây là hành động ý nghĩa nhất của các bạn trẻ trong ngày Phụ nữ Việt Nam. Và nhóm cũng chia sẻ hang tuần sẽ làm các suốt cơm tặng cho những người vô gia cư.

Dù bịt khá kín nhưng có lẽ ai cũng nhìn thấy nụ cười qua đôi mắt của cô ấy.

Những bé nhí cũng thức đêm tham gia chương trình.


Cộng đồng mạng bức xúc trước loạt ảnh chụp khỉ bị giết hại

Mấy ngày qua trên mạng xã hội facebook bất ngờ xuất hiện một loạt 5 bức ảnh chụp lại cảnh giết hại khỉ dã man do một thành viên mạng facebook có tên Mục Đồng đăng tải vào lúc 19 giờ 12 phút ngày 16-10-2015 với dòng trạng thái “Đang cảm thấy sợ hãi. Không biết nói gì hơn là tàn độc và vô nhân tính”. 
 
5 bức ảnh này chụp lại cảnh 2 con khỉ được đựng trong một chiếc xô nhôm nhỏ màu bạc (ảnh), mặt 2 con khỉ đã bị đốt cháy sém đen, miệng mở lớn để lộ 2 hàm răng, toàn thân bị cạo sạch lông còn trơ lại phần da. 1 trong 2 con khỉ này đã bị chặt đứt cả 2 bàn tay, phía dưới bụng có một vệt mổ dài, phần nội tạng đã được lấy ra khỏi bụng (có thể 2 con khỉ bị giết hại đang chuẩn bị được đem đi nấu cao).


5 bức ảnh này được chia sẻ lên mạng facebook đã gây sốc và các bình luận hầu hết bày tỏ sự bất bình, phẫn nộ và lên án hành vi này.

Trẻ mồ côi sẽ được chăm sóc tại các “gia đình thay thế”

Những “gia đình thay thế” nếu được xã hội, nhà nước hỗ trợ thêm một khoản ngân sách thì các em bé mồ côi được chăm sóc tốt hơn. 
 
Luật bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em (sửa đổi) sẽ được đưa ra thảo luận tại kỳ họp thứ 10 Quốc hội khóa XIII. Dự thảo gồm 6 chương với 96 điều (tăng 36 điều so với Luật Bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em hiện hành), có nhiều điểm mới, trong đó tập trung bổ sung, sửa đổi các quy định về quyền và bổn phận của trẻ em; bảo đảm các quyền được tham gia của trẻ em; trách nhiệm của các cơ quan, tổ chức, gia đình, cá nhân trong việc thực hiện quyền trẻ em…

“Giọt máu đào hơn ao nước lã”

Theo nhiều ý kiến, mục 2 chương III quy định về “Chăm sóc thay thế” là một trong những điểm mới của dự thảo Luật bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em (sửa đổi) lần này. Trẻ em mồ côi, không nơi nương tựa vẫn được những ông bố, bà mẹ đơn thân, hoặc cô dì chú bác hai bên vẫn chăm sóc. Quan niệm “một giọt máu đào hơn ao nước lã” là truyền thống của người Việt Nam, điều này sẽ giúp các em được sống trong tình yêu thương của người họ hàng. 


Đưa trẻ mồ côi vào trung tâm bảo trợ là biện pháp sau cùng (Ảnh minh họa)

Bên cạnh đó, rất nhiều gia đình hiếm con, có tâm vẫn mong muốn nhận những em bé mồ côi về nuôi. Tuy nhiên, những gia đình đó chưa được “phủ sóng” chính sách của nhà nước.

Do đó, theo các chuyên gia, những "gia đình thay thế” nếu được xã hội, nhà nước hỗ trợ thêm một khoản ngân sách thì các em bé được chăm sóc tốt hơn. Điều này sẽ giúp các em nhỏ được sống trong mái ấm gia đình, thay vì đưa vào các trung tâm bảo trợ xã hội, trong khi việc này còn tốn kém hơn rất nhiều.

ThS. BS. Nguyễn Trọng An, Phó Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu và Đào tạo Phát triển Cộng đồng  (RTCCD), nguyên Phó Cục trưởng Cục Chăm sóc và Bảo vệ trẻ em (Bộ LĐ-TB-XH) dẫn chứng: “Năm 2013, tổng số kinh phí trợ giúp cho các cơ sở nuôi dưỡng, các trung tâm bảo trợ xã hội là 129 tỷ đồng, trong đó từ ngân sách nhà nước là 108 tỷ đồng.

Khoản ngân sách này thay vì đưa vào các trung tâm bảo trợ xã hội, nếu chia về các gia đình hỗ trợ những ông bố, bà mẹ trực tiếp nuôi dưỡng các em bé, thì sẽ không bị thất thoát. Bởi có thực trạng trong các trung tâm bảo trợ có hiện tượng xà xẻo, rơi rụng ở các cấp trung gian, khi đến các em còn rất ít ỏi. Cho nên cần thiết phải quy định trong luật”.

Đưa trẻ vào trung tâm là biện pháp cuối cùng

Dự thảo luật Luật bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em (sửa đổi) quy định 9 điều về chăm sóc thay thế, đặc biệt là hình thức chăm sóc thay thế tại cộng đồng và gia đình, được người thân chăm sóc và nuôi dưỡng, được gọi là “chăm sóc nhận nuôi tại cộng đồng”.

BS. Nguyễn Trọng An cho biết: “Mô hình này chúng tôi được sang học tập tại Saint Peterburg (Nga) năm 2009. Họ làm rất tốt mô hình này khi chăm sóc những em bé có cha mẹ nghiện rượu, đi tù, chết… Đầu tiên là vốn của dự án 100%, sang năm thứ 2 là nhà nước 30, dự án 70%; năm thứ 3 là 50/50; sang năm thứ 4 nhà nước chịu trách nhiệm hoàn toàn và họ vẫn duy trì mô hình này rất tốt. Vì thế khi dự án rút đi vẫn mang tính bền vững”.

Theo phân tích, tại Việt Nam, phương thức chăm sóc thay thế quan trọng nhất là chăm sóc tại gia đình và cộng đồng, người thân. Phương thức thứ 2 là không phải người thân, nhưng là người có tâm chăm sóc trẻ trong một giai đoạn tạm thời khi cha mẹ em bé vì lý do nào đó không nuôi dưỡng được các em, không có điều kiện để chăm sóc các em.

Phương thức thứ 3 là nhận con nuôi. Điều này được quy định trong Luật con nuôi. Em bé được nhận, nuôi dưỡng như một người con trong gia đình. Cuối cùng, không còn cách nào khác thì mới được đưa em bé vào trong trung tâm bảo trợ xã hội và các trung tâm nuôi dưỡng tập trung.

Các chuyên gia nhận định, việc quy định trong luật về hình thức chăm sóc thay thế thể hiện sự văn minh, ưu việt, hướng đến mục tiêu trẻ em được chăm sóc trong môi trường gia đình. Đưa trẻ em vào các cơ sở bảo trợ xã hội chỉ là biện pháp cuối cùng khi không tìm được gia đình thay thế cho các em./.
 
Blogger Templates